Banner tet am lich

Hiển thị các bài đăng có nhãn NKYN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NKYN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

NKYN 04 08 2013

Nhật ký yêu nước
[Troll Thư giãn]
"Chưa thấy đồng nghiệp ở
mấy tờ báo của công an và
quân đội lên tiếng nhỉ, thôi
để bọn mình viết hộ các bạn
vậy. (# Tuyenbo258)
TUYÊN BỐ 258 – TRÒ HỀ ĐÃ
LỖI THỜI
Thời gian gần đây, một nhóm
người tự xưng là Mạng lưới
blogger Việt Nam đã khởi
thảo và lưu truyền trên các
trang mạng xã hội một bản
tuyên bố mà họ gọi là Tuyên
bố 258. Nội dung của bản
tuyên bố này đòi xem xét lại
Điều 258 của Bộ luật Hình sự
năm 1999, sửa đổi năm 2009
về tội lợi dụng các quyền tự
do dân chủ xâm phạm lợi ích
của Nhà nước, quyền, lợi ích
hợp pháp của tổ chức, công
dân. Ngạo mạn hơn, bản
tuyên bố này còn đòi hỏi Hội
đồng Nhân quyền Liên hợp
quốc xem xét và can thiệp
vào việc tranh cử vị trí thành
viên Hội đồng Nhân quyền
nhiệm kỳ 2014 -2016 của Việt
Nam.
Có lẽ không cần phải nói gì
nhiều về việc làm này của
nhóm “Mạng lưới blogger
Việt Nam”, bởi lâu nay,
người dùng Internet cũng đã
quen với việc lâu lâu trên
mạng lại xuất hiện một “kiến
nghị”, “lời kêu gọi”, “tuyên
bố” này nọ của những
blogger rỗi việc. Nội dung
của những thứ này cũng na
ná giống nhau, như đòi hỏi
Nhà nước phải “đảm bảo tự
do ngôn luận”, “cải thiện
nhân quyền”, “mở rộng dân
chủ”, v.v. Đại loại vẫn là
những luận điệu đã cũ, được
bọc dưới một vỏ bọc nghe ra
có vẻ nhân văn là “quyền con
người”, nhưng thực chất vẫn
chỉ là những ngôn từ xảo trá
nhằm che đậy âm mưu thúc
đẩy diễn biến hoà bình, gây
chia rẽ và làm giảm sút niềm
tin của người dân vào chính
quyền, tiến tới tạo cơ sở
pháp lý và chính trị cho việc
thực hiện đa nguyên đa đảng
ở nước ta.
Âm mưu và thủ đoạn đó của
những “lóc-gờ” rỗi việc cũng
đã nhanh chóng bị cộng
đồng mạng phát hiện, vạch
trần và lên án dữ dội. Nhiều
người thậm chí còn chỉ rõ ra
rằng việc làm của các “lóc-
gờ” cũng như toàn bộ cái gọi
là “phong trào dân chủ Việt
Nam” thực chất chỉ nhằm
một mục đích thấp kém hơn
rất nhiều, là đánh bóng tên
tuổi cá nhân, bịa đặt và vu
cáo chính quyền đàn áp, từ
đó kiếm cớ để… chạy ra nước
ngoài xin tị nạn (!). Có người
đã gọi đám blogger, “nhà
dân chủ” này là “những nhà
tuyền ký”. Thật thảm hại thay
cho những toan tính thấp
hèn khi bị dư luận vạch mặt.
Tuy nhiên, với cái gọi là
“Tuyên bố 258” vừa rồi,
nhóm Mạng lưới blogger Việt
Nam thậm chí còn tiếp tục
đẩy sự lố bịch lên một mức
độ mới, khi họ bày đặt việc
đem “Tuyên bố” đến gặp các
tổ chức quốc tế ở Bangkok,
trong đó có Văn phòng Cao
uỷ LHQ về Nhân quyền
(OHCHR). Chẳng biết họ đã
bôi nhọ, vu cáo, nói xấu đất
nước những gì và để được
bao nhiêu đô-la, nhưng xem
cách các đối tượng tự tung
ảnh lên mạng để hân hoan
“tự sướng”, cùng những lời
tung hô, suy tôn “anh hùng,
anh thư” của một bộ phận
người dùng mạng, mới thấy
trò hề đã được dàn dựng khá
kỹ càng và không nhằm mục
đích gì khác hơn là phá hoại
nỗ lực trở thành thành viên
của Hội đồng Nhân quyền
LHQ, mà Việt Nam đang xúc
tiến thực hiện như một sự
xác tín về tính dân chủ của
một Nhà nước của dân, do
dân, vì dân.
Các blogger đó đã quên, hay
cố tình quên, rằng Việt Nam
đang ngày càng hội nhập với
thế giới bằng những thành
tựu phát triển đáng kinh
ngạc cả về kinh tế lẫn chính
trị. Sau hơn 20 năm đổi mới,
đời sống người dân cả nước
được nâng lên từng ngày.
Những nhu cầu của người
dân về chính trị-kinh tế, văn
hóa-xã hội đều được đáp
ứng theo chuẩn của thế giới.
Tỷ lệ nghèo đói giảm đi rõ
rệt và Việt Nam đã đạt mức
nước có thu nhập trung bình.
Và có lẽ cũng chưa có một
nước nào quyền con người
lại được quan tâm rộng khắp
như ở Việt Nam.
Bị động cơ “đánh bóng tên
tuổi” làm cho tối mắt, họ
cũng không nhận ra một sự
thực hiển nhiên là “nước có
quốc pháp, nhà có gia quy”,
không Nhà nước nào lại
không có hệ thống luật pháp
phù hợp để thực hiện mục
tiêu quản lý xã hội, đảm bảo
trật tự, an ninh và đời sống
bình yên cho người dân. Còn
gì lố bịch và ngông cuồng
hơn việc một nhóm “công
dân mạng” gõ cửa các cơ
quan quốc tế để đòi quốc tế
can thiệp, buộc chính Nhà
nước của mình phải sửa đổi
pháp luật của mình. Phải
chăng họ muốn sống ở một
quốc gia vô luật, vô chính
phủ, để ai thích nói gì, làm
gì cũng được?
Nực cười hơn, phải chăng họ
tưởng rằng Liên Hợp Quốc sẽ
“can thiệp” như ý họ để “sửa
đổi pháp luật” của Việt Nam?
Các vấn đề mà cái gọi là
"Tuyên bố 258" nêu ra đã
phản ánh một cách phiến
diện, sai trái, không khách
quan về vấn đề tự do, dân
chủ, nhân quyền, quyền và
lợi ích hợp pháp tại Việt
Nam. Hơn thế nữa, việc
tuyên bố này đánh đồng vấn
đề nhân quyền Việt Nam với
các hành vi vi phạm pháp
luật rõ ràng là việc làm đi
ngược lại lợi ích của nhân
dân Việt Nam, những người
đang phải nỗ lực hàn gắn vết
thương chiến tranh, xây
dựng cuộc sống mới, tiến
bộ, hội nhập với thế giới.
Trò hề đã đến lúc cần chấm
dứt. Nhân đây, xin có vài
dòng nhắn nhủ đến những
kẻ đang lợi dụng các quyền
tự do dân chủ, mượn tay
quốc tế để chống phá chính
Nhà nước của mình: Toan
tính của các vị, chẳng ai còn
lạ gì. Song có điều mọi toan
tính đó đều chỉ là ảo tưởng
và sẽ sớm thất bại. Việt Nam
chắc chắn sẽ trở thành một
thành viên đầy đủ của Hội
đồng Nhân quyền LHQ, như
một sự minh chứng cho
những thành tựu chúng ta đã
đạt được trên mọi lĩnh vực.
Nhóm phóng viên"
Nguồn: Facebook Đoan Trang
posted from Bloggeroid

NKYN 04-08-2013-2

Nhật ký yêu nước
“CHUYỆN THIÊN ĐƯỜNG, ĐỊA
NGỤC, VÀ ‘NỖI OAN’ CỦA
ÔNG THỨ TRƯỞNG NGUYỄN
THANH SƠN”
“Chuyện ở Thiên đường”
Nào là chuyện mấy cháu
đang yên lành, nếu không
tiêm chủng, tiêm phòng thì
chưa chắc sau này đã chết vì
bệnh, bỗng được vác ra tiêm
phòng thì đua nhau lăn ra
chết.
Ừ, thì chết là chuyện thường
ở đất nước này, mỗi ngày cả
trăm người chết hoặc bị
thương vì tai nạn có sao đâu.
Nhưng khổ nỗi là ba đứa
chết ở cái tỉnh mà khi đó bà
Bộ trưởng Y tế đang công tác
ở đó. Bà ta đã không thèm
qua thăm vì “lịch bay đã cố
định và lịch làm việc đã
kín”… Thế rồi bà ta lên báo
hứa “xử lý nghiêm”, mà xử lý
cả cái bọn Vắcxin, bọn kỹ
thuật… mới ghê. Thế mới
biết, cái học hàm, Giáo sư,
tiến sĩ của bà Bộ trưởng thực
chất nó là gì. Và cũng thế là
trên mạng nhao nhao đòi Bộ
trưởng từ chức. Thậm chí có
đứa còn phát biểu là: Tao
đòi bà ta phải từ chức vì chỉ
nghe nói đã biết ngu rồi.
Đứa khác đáp lại: Ngu,
nhưng được cái là cháu cố
Tổng Bí thư.
Nghe cứ như chuyện đùa trẻ
con đưa ma dọa nhau. Từ
chức mà dễ thế ư? Thế thì
nói như ông Hùng – Chủ tịch
Quốc hội hiện nay thì “Lấy
đâu ra Bộ trưởng mà làm
việc”.
Rồi nào là chuyện Điếu Cày –
Nguyễn Văn Hải tuyệt thực
đến ngày thứ 35, gia đình và
bạn bè, các tổ chức quốc tế
quan tâm, đi khắp nơi hỏi
tin tức, kêu khắp các cửa từ
địa phương tới Trung ương.
Các cơ quan đổ qua, đổ lại
cho nhau. Cán bộ Trại Giam
thì ấp úng, bất nhất, thái độ
lấm lét, nói câu sau hở đuôi
nói dối ở câu trước. Cán bộ
Viện Kiểm sát thì hống hách,
trốn tránh gặp dân, cứ lủi
như chuột ngày…
Quả là thời gian gần đây, các
tù nhân liên tục tuyệt thực,
liên tục bị đánh đập, bị
ngược đãi, tù nhân bị chết
với nghi án cán bộ trại tù đòi
người nhà nộp tiền, không
có tiền thì đánh chết… được
phản ánh bằng nhiều cách,
nhiều phương tiện. Tất cả
phản ánh chế độ nhà tù có
nhiều vấn đề, mà cái này nếu
có thật, thì “đảng và nhà
nước ta” chẳng bao giờ
muốn ai biết. Thế mới khó.
Thế rồi, họ thi nhau sáng tác
ngôn ngữ như thi đua phát
huy thành tựu của “nền giáo
dục hoàn toàn Việt Nam’.
Này nhé, ở Thiên đường
XHCN Việt Nam chúng ta là
nơi có cuộc sống được đánh
giá là “hạnh phúc thứ nhì thế
giới” không có những điều
tồi tệ như trên thế giới này
vẫn tồn tại. VÌ thế, ở Việt
Nam không có Nhà Tù, chỉ có
Trại Giam. Ở Việt Nam cũng
không có tù nhân, chỉ có
Phạm nhân. Đặc biệt, ở Việt
Nam không có “tù nhân
chính trị” cũng không hề có
“phạm nhân chính trị” mà chỉ
có những người vi phạm
pháp luật về những lĩnh vực
chính trị hoặc vì “hai bao cao
su” hoặc “trốn thuế’, hoặc
chẳng vì cái gì cả… mà phải
ở tù thôi. Còn những ngôn
ngữ xa lạ như “Tù nhân
lương tâm”, “Tù nhân bất
đồng chính kiến”… thì chỉ
cần thay thế bằng cụm từ
“thế lực thù địch chống phá”.
Thế là ổn.
Quả là ngôn ngữ, miệng lưỡi
nhà Sản vô cùng phong phú.
Nó phong phú đến nỗi ngoài
xã hội, mọi vấn đề đều được
sử dụng phương pháp sáng
tác này. Mục đích là nhằm
chống lại các “thế lực thù
địch” ngày càng nở rộ trong
nhân dân đã dám gọi thẳng
những từ húy kỵ. Chẳng hạn,
chúng không gọi là “sự lãnh
đạo tuyệt đối” mà gọi thẳng
là “Độc tài”. Chúng không gọi
là “làm thất thoát” mà gọi
thẳng là “tham nhũng”,
chúng không gọi “thu hồi
đất” mà gọi thẳng ra là
“Cướp”… Những cách gọi
thẳng, nói thẳng đó quả là
rất khó chịu, làm mất đi hình
ảnh tốt đẹp của các công
bộc, những người đầy tớ
trung thành của nhân dân ta
và bản chất tươi đẹp của chế
độ ta.
Vì thế phong trào sáng tác ở
trong xã hội ta đã phát triển
rầm rộ mấy năm nay. Thành
tựu của nó là các từ mới
được sáng tác như: “Tàu lạ” –
để chỉ tàu của bọn Trung
Quốc cướp biển của Ngư
dân. “Quần chúng tự phát” –
để chỉ đám côn đồ hoặc cán
bộ giả danh côn đồ quấy phá
nhà thờ, thánh thất, bệnh
viện đòi giết người… “Quản
lý” – để chỉ việc bỗng nhiên
nhà thờ, thánh thất, tu viện
bị nhà nước vào cướp không
cần văn bản. “Vận động” – để
chỉ hành động ngăn cản, cấm
cản người dân đi biểu tình
yêu nước. “Cưỡng chế, thi
hành công vụ” – để miêu tả
hành động cướp đất của dân.
“Chống người thi hành công
vụ” – để chỉ việc người dân
chống lại việc cướp đất bằng
súng, lựu đạn hoặc chó và
công an, bộ đội… và cuối
cùng thì “Thế lực thù địch” –
để chỉ người dân.
Còn ở trong trại giam giữ
các phạm nhân như Cù Huy
Hà Vũ trước đây và Điếu Cày
hiện nay, họ không phải
“tuyệt thực”, chỉ là “từ chối
ăn thức ăn”. Họ cũng không
bị “biệt giam” như lời tố cáo
hoặc tù nhân vẫn gọi, mà là
họ bị “giam bóc tách”.
Cứ mỗi lần nghe các cán bộ,
cơ quan nhà nước ta phát
minh ra một sáng kiến quản
lý nhà nước kiểu như: cấm
xây nhà kiểu Pháp hoặc Châu
Âu, Cấm để thịt lâu quá 8
tiếng, Phải đi xe chính chủ…
hoặc một “từ lạ” nào đó, thì
“thế lực thù địch” của đảng
và nhà nước lại có cơ hội
giải trí, bàn tán và khỏi đi
xem hài kịch.
Đến chuyện ở địa ngục
Chuyến thăm của ông Chủ
tịch nước sang tận xứ địa
ngục Hoa Kỳ của “bọn tư bản
giãy chết” cũng thu hút nhiều
sự chú ý của dư luận. Nhiều
người đặt hi vọng, nắc nỏm
theo dõi xem ông Chủ tịch
sẽ nói gì, làm gì, đợt này
nghe tin là “quyền con
người” sẽ được bàn bạc
thẳng thắn và sáng sủa hơn…
Tôi thì chẳng có hi vọng gì ở
một ông Chủ tịch hoặc một
chuyến đi của ông quan chức
nào cả. Cỗ máy cộng sản vận
hành theo một quán tính và
gọi là “cơ chế” cố hữu và cổ
lỗ, vô vọng từ lâu. Vì thế,
một cá nhân Chủ tịch nước,
Thủ tướng hay ngay cả Tổng
Bí thư đi nữa, thì cũng đều
là sản phẩm của thứ Chủ
nghĩa Mác – Lenin vô thần và
bạo lực, dối trá sinh ra mà
thôi. Do vậy, ai cứ hi vọng về
một cá nhân như Chủ tịch
nước, hoặc Thủ tướng sẽ cải
thiện quyền Con người hay
quyền con vật, thì đó là sự
ảo tưởng. Không có ông Thủ
tướng này, sẽ có ngay ông
khác tệ hơn, không phải là
Chủ tịch hay TBT này, sẽ có
ông khác bẩn thỉu và dốt nát
hơn. Nhưng tất cả vẫn tồn
tại, vẫn “quang vinh”, “sáng
suốt” và “là đạo đức, là văn
minh”.
Cái gọi là “cơ chế” mà ai
cũng chửi, từ TBT đến người
dân cùng đinh, ai cũng khạc
nhổ vào nó, bởi nó là
nguyên nhân mọi suy đồi ở
Việt Nam. Nhưng không ai
dám chỉ mặt vạch tên nó ra
– thực chất là cái Chủ nghĩa
Mác – Lenin, như một chứng
hoang tưởng, như một đại
họa cho loài người vẫn bám
vào đất nước này để tồn tại.
Khi Trương Tấn Sang đến Mỹ
đã được đón tiếp bằng
những rừng cờ và những
cuộc biểu tình phản đối. Quả
thật, có lẽ trên thế giới ít có
đất nước nào mà mỗi lần
lãnh đạo đất nước đến
những nơi có con dân mình
sinh sống lại vấp phải sự
chống đối kịch liệt đến thế.
Chuyện này không phải đến
ông Sang mới có, từ xưa các
lãnh đạo “đảng và nhà nước
ta” đều đã có màn chui cửa
hậu, chuồn cửa sau để trốn
cộng đồng “khúc ruột ngàn
dặm” của mình tại những nơi
đến thăm. Những chuyện đó
đã trở thành huyền thoại đối
với thế giới, thành chuyện
thường ngày đến mức các
lãnh đạo đảng và nhà nước
coi là chuyện đương nhiên,
không cần xấu hổ.
Thế nên chuyện đó cũng dần
dần bị quên đi, coi như
chuyện đi sang Việt Nam
được ăn rau muống luộc vậy.
Bộc lộ tư duy: “vì tiền”
Chuyện có những sai sót
trong chuyến đi nước ngoài
của lãnh đạo ta thì nhiều.
Riêng sang Mỹ, cũng đầy
chuyện, chẳng hạn vụ “chánh
nghĩa sáng ngời” của Chủ
tịch Triết, vụ dùng “Phao thi”
hoặc “hành nghề cái bang”
với Bill Gate của Thủ tướng
Khải… Riêng vụ ông Sang
đến Mỹ phát biểu “là người
Việt gốc Mỹ làm ăn ở Hoa Kỳ”
làm cả hội trường choáng
váng, cứ tưởng đợt này bọn
Mỹ biến giấc mơ “Sau một
đêm ngủ dậy được trở thành
người Việt Nam” thành sự
thật.
Tuy vậy, dư luận không chú ý
lắm đến điều này. Không sai
mới là chuyện lạ, sai là
thường, mới là lãnh đạo Việt
Nam.
Nhưng hôm nay, chuyện bị
biểu tình được ông Thứ
trưởng Ngoại giao Nguyễn
Thanh Sơn giải thích rằng thì
là: “Có những người chỉ vì
đồng tiền, có những người
chỉ vì mưu cầu cuộc sống, có
những người chỉ vì có 1 chút
thu nhập thêm mà tham gia
những hoạt động đó…”.
Quả là cách giải thích rất
“biện chứng, khách quan và
thuyết phục”! Còn gì hấp dẫn
hơn nữa, nếu không phải là
Tiền? Cái gì có thể giải thích
nhanh hơn nếu không phải
là vì Tiền? Người ta làm làm
gì cái việc không phải việc
nhà họ, nếu không có tiền?
Đơn giản quá và “biện
chứng” quá. Có lẽ ông Tiến sĩ
Mác Lê Nguyễn Phú Trọng
cũng không thể giải thích
“biện chứng” hơn(!)
Và lập tức câu nói này nhận
được không chỉ là sự phản
đối, mà là sự chế nhạo, trở
thành chuyện hài hước có
thể được lưu lại trong lịch sử
ngành ngoại giao xã hội Chủ
nghĩa.
Ở đó, người ta không chỉ
đánh giá trình độ hiểu biết,
mà người ta đề cập đến suy
nghĩ của một cán bộ cao cấp
của nhà nước. Thì ra, tư duy
“tất cả vì đồng tiền” đã ngấm
sâu vào máu. Và điều đó
không có gì là khó hiểu.
Nhiều người thắc mắc là ông
này không hiểu được “Khúc
ruột ngàn dặm của đảng”-
nên mới nói linh tinh, vu
cáo, chọc giận bà con như
vậy.
Thì đã hẳn, không hiểu là
chuyện đương nhiên. Bởi,
nếu hiểu biết, thi có “nói
theo nghị quyết”, miệng vẫn
cứ… ngường ngượng. Nhưng,
ở đây ông nói trơn tru, cái
trơn tru của lưỡi con chó
liếm thớt: ngon lành và say
mê, tin tưởng.
Làm sao ông ta có thể hiểu
được tấm lòng, văn hóa
người Việt yêu quê hương,
đất nước và tha thiết với vận
mệnh dân tộc khi ông ta là
một Đảng viên CS. Bởi khi
vào đó, tuyệt nhiên không có
bất cứ một lời hứa, lời thề
nào yêu đất nước, yêu dân
tộc? Và cái đảng này tuyệt
đối tin tưởng rằng: Vật chất
có trước, tinh thần có sau.
Làm sao ông có thể hiểu
được là có thể có những việc
người ta làm không vì tiền?
Khi mà hàng ngày, hàng giờ
ông đến cơ quan, ông đi làm
việc, ông đi hội họp, thăm
cơ sở… bất cứ chỗ nào, cũng
đều mang nặng cái gọi là
“văn hóa phong bì”. Ngay cả
đến gặp Tổng Bí thư tiếp xúc
cử tri, mà mỗi cử tri cũng
một phong bì đút túi. Thậm
chí, ngay những việc làm
thuộc trách nhiệm của mình,
vẫn cứ phải có tiền mới làm.
Làm sao ông có thể không
nghĩ là có tiền người dân
mới đi biểu tình, dù biểu
tình ngoại giao theo “sự lãnh
đạo tuyệt đối”? Bởi ngay cả
khi đám học sinh được huy
động đến trước ĐSQ Mỹ biểu
tình “phản đối Mỹ xâm lược
Iraq” thì mỗi đứa vẫn phải
đút túi mấy chục ngàn mới
chịu đi. Hoặc đám côn đồ
được mang danh “quần
chúng tự phát” bao vây nhà
thờ Lớn Hà Nội, Nhà thờ Thái
Hà vẫn chia nhau tiền đều
đặn – Dù những đồng tiền
nhơ bẩn đó, lại chính từ tiền
thuế của nạn nhân.
Làm sao ông ta hiểu được
khi mà bất cứ việc gì, động
đến mà không ngửi thấy mùi
tiền, không ngửi thấy lợi lộc
thì có vứt của đi cũng chẳng
ai xót. Còn những việc dù
bẩn thỉu, dù lộ liễu, miễn có
tiền thì đều cả đám bu vào
như ruồi thấy… mắm tôm.
Hãy nhìn những căn nhà vệ
sinh cho trường học giá cả
gấp 10 lần những căn nhà
cùng loại thì đủ biết.
Vì thế, đừng quá trách ông
Thứ trưởng Ngoại giao.
Chẳng qua, ông chỉ nhầm lẫn
khi lấy cái của mình mà suy
ra cái của người. Tiếc cho
ông, là sự suy diễn này
không đúng chỗ và không
đúng lúc.
Bởi vì, cái bình thường ở đất
nước này, là cái không bình
thường của phần thế giới
còn lại.”
Nguồn: http://
jbnguyenhuuvinh1
962.wordpress.c
om/2013/08/01/tanman_
thienduong_dianguc/
posted from Bloggeroid

NKYN 04-8-2013

Nhật ký yêu nước
LỜI NHẮN GỬI TỚI CÁC BẠN
TRẺ VIỆT NAM CỦA MỘT
NHÂN CÁCH LỚN
"Thân gửi anh bạn trẻ,
Tôi rất vui vì anh đã gặp
được nhiều người tốt, những
tinh anh của Việt Nam và
những vận may trên đường
đời,
....
Anh nói đúng, hồi 1950s các
nước Á Châu, gồm cả Hàn
Quốc và Đài Loan rất kính
trọng Việt Nam. Nhưng chính
sách bần cùng hóa người
dân và xem người dân như
con chó Pavlov đã khiến
người dân Việt Nam bần
cùng vật chất và từ đó cũng
bần cùng về tinh thần và
nhân phẩm. Ngày nay, không
nước nào coi VN là "anh
hùng" nữa, ngay cả Nga,
Tiệp, Ba Lan, Đức... đâu đâu
người ta chỉ thấy người VN
buôn lậu, ở lậu, bị chính tòa
đại sứ Vietnam làm tiền.
Chính sách đó là do hậu duệ
của cụ Hồ, đã không thông
minh như cụ Hồ mà lại ăn
mày quá khứ, coi như việc
chiến thắng trong chiến
tranh là vinh dự lắm. Họ đâu
có học được bài học là thế
giới văn minh rất ghê tởm
chiến tranh. Họ đâu có "ngộ"
được rằng chính thể chỉ bền
vững khi chính phủ lo hạnh
phúc cho người dân thay vì
chỉ biết nói dối và dùng bạo
lực.
Về cơ hội học tập, anh nên
cố gắng đi theo "chính đạo".
Theo tôi, người VN ta thuộc
loại nhược tiểu, hay tìm ô dù
tại những chương trình "vô
can" như toán, khoa học...
để làm quan như giáo sư,
học giả. Những người như
tôi hay Ngô Bảo Châu, Đặng
Thái Sơn, không khi nào trở
thành một lãnh đạo có cơ
hội gây hạnh phúc cho nhiều
người. Anh nên học các
ngành chính trị, luật, xã hội,
và nên kiên trì làm việc với
người dân từ nhỏ tới lớn thì
mới có thể trở thành lãnh
đạo và vĩ nhân. Nhưng ai
cũng biết con đường đó rất
nhiều chông gai, đã khó ở
các nước tiên tiến, mà còn
khó gấp bội ở VN.
Suốt năm qua tôi đã đi Thái
Lan, Mã Lai, Indonesia... để
tìm hiểu vận hội các nước
ASEAN trong 100 năm tới.
Rất đau lòng khi thấy các
nước này đang nô nức dân
chủ hóa đất nước, giải quyết
những vấn đề bức xức của
người dân, trong khi lãnh
đạo nước ta còn đắm chìm
trong chuyện "cứu Đảng", ra
nhiều lệnh cấm hơn là
chương trình giúp người
dân. Năm 1950 Thái Lan cũng
chỉ như ta. Nay Thái Lan văn
minh và giầu có hơn ta 4-5
lần, bỏ xa nước VN cả 50-100
năm. Mã Lai còn tiến bộ
hơn, còn Singapore thì đã
thuộc hạng nhất trên thế giới
về nhiều phương diện.
Chắc anh đã biết nhiều về
chuyến viếng thăm của
Trương Tấn Sang tới Mỹ vào
10 ngày trước. Nước ta bí
lắm rồi, nhưng họ vẫn như
người mù, quờ quạng trong
hang động tối tăm của họ.
Không biết ta có ai làm được
việc khác thường như Tổng
Thống Thein Sein của Miến
Điện không? Miến Điện
nghèo, nhưng dân trí của họ
cao hơn dân trí của ta, và với
chính sách mới, lại vừa được
các nước phương tây xóa cho
hết nợ nần, chẳng bao lâu
Miến điện sẽ qua mặt VN bởi
vì dân họ it hơn, dân trí cao
hơn, và nước họ có nhiều tài
nguyên hơn nước VN.
Tương lai của đất nước nằm
trong tay những người trẻ
tuổi như các anh,
Cần phải ý thức được bổn
phận và trách nhiệm của
mình.
Thân ái"
Đây là thư gửi của một trí
thức Việt Nam tại hải ngoại,
một nhà khoa học đầu ngành
và còn là một mạnh thường
quân hào hiệp, đã có rất
nhiều việc làm để giúp đỡ
người nghèo khó, trẻ em tại
Việt Nam.
Vì có nhiều lý do và trong
thư có nhiều chi tiết nhạy
cảm nên đã edit lại, vì vậy
mới không có trích dẫn
nguồn và cũng không có nêu
tên tuổi.
Mong quý độc giả thông
cảm. Chỉ mong độc giả đọc
và suy ngẫm.
............

posted from Bloggeroid